Chuyển đến nội dung chính

LO LẮNG KHIẾN TÔI TRỞ THÀNH MỘT ĐỨA BẠN KHỐN NẠN



Holly Riordan
Tôi không tiếp xúc với mọi người.
Tôi sợ hãi việc nói chuyện điện thoại và trò chuyện với người lạ. Tôi còn sợ nhắn tin với những người bạn thân thiết và thay đổi từ một con người luôn biết quan tâm thành một kẻ kì cục phiền nhiễu. Vì thế, tôi đã xóa tất cả các tin nhắn. Tôi phải chần chừ rất lâu để soạn một tin nhắn trả lời ai đó. Tôi không để ai biết rằng tôi quan tâm.
Thế nhưng sự thật là tôi còn quan tâm hơn cả những gì ai đó biết. Tôi quan tâm đến nỗi tự làm bản thân mình đau.
Tôi trở thành một kẻ hợm hĩnh, bởi vì tôi không thể trò chuyện và khó lòng ép buộc mình nở nụ cười, dù là một nụ cười giả tạo. Nhưng tôi không muốn làm một kẻ đáng ghét. Tôi chỉ cố gắng để tồn tại bởi vì đối với tôi, những tương tác xã hội là một cuộc chiến. Nó khiến má tôi đỏ ửng, lồng ngực rung lên.
Đó là lí do tôi không nhìn thẳng vào mắt người cùng trò chuyện. Tôi nhìn vào lớp son môi, vào bước tường phía sau, liếc nhìn màn hình điện thoại. Làm thế khiến tôi như thể chẳng quan tâm đến những gì họ nói, nhưng việc tránh né ánh nhìn ấy chính là tấm khiên chống đỡ của tôi. Thực sự, tôi quan tâm hơn cả những gì họ có thể tưởng tượng. Thấm đẫm từng từ.
Tôi không phải là một chuyên gia trong giao tiếp và nó khiến tôi trở thành một đứa bạn khốn nạn.
Tôi không tham gia vào những cuộc trò chuyện. Tôi luôn là một nhân vật im lặng. Và rồi người ta giả định rằng tôi đang ngồi đó, phán xét từng lời. Trong khi đó, tôi chỉ sợ hãi về cái cách người ta có thể quá dễ dàng để giao tiếp. Họ làm điều đó quá tự nhiên, họ quá con người còn tôi quá khốn nạn.
Dĩ nhiên, họ không thể nhận ra rằng tôi lo lắng. Họ chỉ nghĩ tôi im lặng, ngại ngùng.
Không, họ không nhận ra rằng tôi lo lắng, bởi vì tôi không run rẩy hay thở nhanh. Tôi hoàn toàn sụp đổ trước khi tôi nhận ra tình trạng của chính mình.
Đêm hôm trước, trong chiếc xe, khi tôi lái xe đến cuộc hẹn, tôi đã hoảng sợ, tưởng tượng mọi thứ có thể bị phá rối và tôi sẽ xấu hổ đến mức nào.
Nhưng khi tôi đứng trước mặt mọi người, tôi che giấu tất cả điều đó. Tôi cố gắng giảm thiểu những biểu hiện tâm lí đó để tránh làm tâm điểm chú ý. Nhưng việc tôi có thể giữ bình tĩnh cho thể xác, không có nghĩa tâm trí tôi cũng vậy.
Tôi vẫn lo lắng đến phát hoảng. Chỉ là tôi không thể hiện ra. Tôi lo lắng trong bí mật còn nhiều hơn cả thể hiện nó ra ngoài. Lo lắng không biết nên nói gì tiếp theo, lo lắng không biết tại sao một người lạ đi ngang qua lại liếc tôi như vậy.
Và nếu tôi cần giữ bình tĩnh, tôi sẽ trốn trong phòng tắm và thở sâu dưới làn nước xả xuống mặt, sau đó bước ra với vẻ mặt bình thường nhất.
Nhưng tôi không ổn. Sự lo lắng cam đoan rằng tôi không bao giờ ổn.
Điều này khiến tôi căm phẫn bản thân. Nó khiến tôi không thể tận hưởng những cơ hội đến với mình. Nó khiến tôi luôn im lặng cho dù có điều quan trọng muốn nói.
Nó khiến tôi trở thành một đứa khốn nạn.
Thế nhưng không phải là thế. Tôi chỉ là một người cố gắng vượt qua một ngày yên bình.

Ai đó dù muốn được yêu thích, nhưng biết mình sẽ chẳng thể được như vậy.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

SHUSHTAR - HỆ THỐNG TƯỚI TIÊU CỔ ĐẠI ĐƯỢC UNESCO CÔNG NHẬN

Shushtar là tên một thành phố của đất nước Iran. Thành phố này nổi tiếng với hệ thống tưới tiêu cổ đại – Shushtar, công trình được coi là kiệt tác của sự sáng tạo thiên tài. Toàn cảnh hệ thống tưới tiêu của công trình Shushtar Công trình tưới tiêu độc đáo bậc nhất thế giới này được xây dựng từ thế kỷ thứ 5 trước công nguyên với hai con kênh chính cung cấp nước cho các cối xay trên sông Karun. Hệ thống tưới tiêu cổ đại Shushtar còn được gọi là Mianab (nghĩa là Thiên đường) cùng với tháp nước, cầu, các bể chứa nước KJn và cối xay. Công trình này cung cấp nước tưới cho diện tích lên đến 40.000ha Năm 2009, UNESCO đã đưa hệ thống này vào danh sách Di sản thế giới dưới cái tên: Shushtar, di sản tưới tiêu ở Iran bởi các tiêu chí như: là minh chứng cho một tầm nhìn tổng thể và khả năng sáng tạo các kênh dẫn dòng, đập tràn, đập lớn. Shushtar được thiết kế và hoàn thành trong thế kỷ thứ 3 và ngày nay vẫn còn được sử dụng. Đây là một công trình độc đáo, chứng m...

HIỂU VÀ YÊU MỘT NGƯỜI THẤU CẢM – phần 2

  Có thể nói người thấu cảm có trái tim luôn bị giam cầm. Cho dù vậy, điều này chỉ đúng khi họ bị lừa dối nhiều lần đến nỗi chỉ còn lựa chọn là tự phòng thủ. Tâm hồn của họ muốn yêu và được yêu, nhưng họ chỉ có thể làm vậy khi được an toàn, khi họ an tâm mở rộng cánh cửa đón tình yêu tràn vào.   Đặc trưng khó chấp nhận nhất ở người thấu cảm là cách họ trao tình yêu sai chỗ. Người thấu cảm cảm nhận được nỗi buồn đau của thế giới và muốn chữa lành thế giới, giúp mọi thứ tốt đẹp hơn. Đây là một năng lượng mạnh mẽ đáng trân trọng mà thế giới cần. Thế nhưng nó cũng khiến họ đau đớn nhất khi muốn trốn chạy, lùi bước. Không một ai nhìn thấu thế giới bằng cách như người thấu cảm. Bởi vì điều đó, trái tim của họ sẽ vỡ vụn hết lần này đến lần khác, sẽ rỉ máu không ngừng vì những điều độc ác, bất công, bất nghĩa trên cuộc đời. Và cũng sẽ có người chỉ muốn có tình yêu, sự quan tâm, bản năng thấu hiểu của người thấu cảm mà không hề trân trọng nó.  Trong khi điều này dạy ...

KHÁM PHÁ NHỮNG ĐÓNG GÓP CỦA BA TƯ CỔ CHO LỊCH SỬ NHÂN LOẠI

Từ những phát minh nhỏ bé như viên gạch cho đến những sáng tạo quan trọng như cối xay gió, người Ba Tư với sức sáng tạo nghệ thuật đa dạng và phong phú đã mang đến cho thế giới vô số những tiện ích phi thường. Sau đây là một vài ví dụ điển hình cho những sáng tạo vô tận mà người Ba Tư cổ đại nay là người Iran đã đóng góp cho văn minh con người:     (10,000 TCN) - lần đầu tiên thuần hóa dê     (6000 TCN) - những viên gạch cổ nhất đã được tìm thấy cho đến nay là tại Ba Tư      (5000 TCN) - phát minh ra Tar (đàn tì bà), dẫn đến sự ra đời của ghita     (5000 TCN) - phát minh ra rượu vang. Đại học Pennsylvania đã tiến hành cuộc nghiên cứu, khai quật tại Hajji Firuz Tepe ở tây bắc Iran     (3000 TCN) - Ziggurat là tòa tháp bậc thanh hình chữ nhật, được xây dựng trên cảm hứng từ những câu chuyện trong Kinh Thánh về tháp Babel. Tòa tháp Sialk ziggurat, theo Tổ chức Di sản Văn hóa Iran, đã ra ...